Đổi Server Nếu Không Load Được:
SV #1 SV #2

Phim sex bố chồng hiếp dâm con dâu xinh đẹp

0 views

Phim sex bố chồng hiếp dâm con dâu xinh đẹp hai bố con vụng trộm địt nhau, loạn luân bố chồng với con dâu địt nhau cực mạnh, bố chồng già địt khỏe lắm. Chưa sáng đã tới nơi, ông bà thuê một khách sạn sang trọng nhất tại nơi cách bệnh viện không xa. Theo tính toán của ông bà, nếu thực sự Mạnh không phải là con của mình thì họ cần lưu trú ở đây một thời gian ngắn để nhân tiện tìm ra tung tích đứa con thất lạc. Họ chờ kết quả từ phía ông Chức ở trong phòng với sự lo lắng vô cùng.

Đến gần 10 giờ thì ông Đạt lại nhận ảnh chụp Kết quả xét nghiệm gửi qua tin nhắn điện thoại. Nếu không phải là đã chuẩn bị tinh thần từ trước với các phán đoán của mình thì bà Tố Quyên có lẽ đã ngất xỉu. Kết quả cho thấy, Mạnh cũng không phải là con của bà.

Sau khi hỏi người hướng dẫn, ông bà được một cô y tá dẫn lên phòng giám đốc bệnh viện. Là người phụ nữ cũng đã luống tuổi, chắc chỉ một vài năm nữa là về hưu. Vị giám đốc bệnh viện nói:

– Không biết anh chị tìm tôi có việc gì?

Cùng là phụ nữ dễ nói chuyện với nhau hơn, chính vì vậy mà bà Tố Quyên chủ động tiếp chuyện bác sĩ, còn ông Đạt thì ngồi bên cạnh:

– Thưa bác sĩ, vợ chồng chúng tôi từ ngoài Hà Nội vào đây là để tìm hiểu một thông tin.

– “Chị nói tiếp đi”, bác sĩ ôn tồn nói.

– Cách đây hơn 25 năm, vào ngày 13 tháng 6, tôi có sinh con ở bệnh viện này. Chúng tôi vừa phát hiện, đứa con mà chúng tôi nuôi suốt thời gian vừa qua không phải là con ruột. Chúng tôi nghi ngờ rằng bệnh viện đã trao nhầm con. Vì vậy muốn bác sĩ kiểm tra xem tại ngày đó có những trường hợp sinh con nào để chúng tôi có manh mối tìm lại con của mình.

Vị bác sĩ há hốc mồm vì những điều mà Tố Quyên vừa nói, nếu sự thực là như vậy thì quả đúng là một sự tắc trách rất tai hại mà bệnh viện đã gây ra. Bà bác sĩ giọng rất tha thiết và thành khẩn:

– Trời ạ, có chuyện như vậy hay sao? Anh chị có chắc chắn rằng đứa con mà anh chị đang nuôi không phải là con đẻ không?

Tố Quyên gật đầu xác nhận:

– Chắc chắn 100%, Xét nghiệm ADN cho kết quả cả tôi và chồng đều không phải bố mẹ của cháu.

Vị bác sĩ đứng dậy luôn, vẻ mặt rất căng thẳng và thái độ hết sức vội vã:

– Anh chị ngồi ở đây đợi tôi một lát. Tôi xuống phòng hồ sơ lưu, tôi sẽ lấy hồ sơ sinh tại Khoa Sản ngày đó mang lên đây.

Do đã có dự tính ở trong đầu từ trước, nên trước khi bác sĩ rời khỏi phòng, Tố Quyên dặn dò thêm:

– Vì chuyện này hết sức hệ trọng, liên quan đến gia đình, vì vậy em nhờ bác sĩ trực tiếp làm việc này, không để người thứ 2 được biết.

Đương nhiên bác sĩ đồng ý, bởi chính bà cũng không muốn chuyện này bị lộ ra ngoài, bởi nếu thế uy tín của bệnh sẽ mất hết, thậm chí những cá nhân trực tiếp gây ra việc này cũng không tránh khỏi kỉ luật rất nặng từ ngành y tế.

– Tôi hiểu rồi, chị yên tâm.

Khoảng 10 phút sau, giám đốc bệnh viện quay trở lại với một tập hồ sơ bệnh án trên tay. Đặt tập hồ sơ trên bàn, bác sĩ nói:

– Ngày 13/6 năm đó, tại bệnh viện có tất cả 6 ca sinh. Hồ sơ gồm có: Sản phụ Nguyễn Thị Tố Quyên, sinh con trai, đăng ký tên khai sinh là Trần Quốc Mạnh.

Tố Quyên chen vào:

– Chính là em, em là Nguyễn Thị Tố Quyên.

Bác sĩ lật sang hồ sơ thứ 2:

– Ca thứ 2 là sản phụ: Lê Thị Chiên, sinh con gái, tên khai sinh là Đặng Thị Nữ;

Ca thứ 3 là sản phụ Hồ Thị La, sinh con gái, tên khai sinh là Nguyễn Ngọc Ánh;

Ca thứ 4 là sản phụ Hoàng Thị Ngọc, sinh con gái, tên khai sinh là Vũ Hải Linh;

Ca thứ 5 là sản phụ Nguyễn Thị Thu Thủy, sinh con gái, tên khai sinh là Lã Phương Thảo.

Ca thứ 6, sản phụ Ngô Thị Hoa, sinh con trai, tên khai sinh là Đỗ Văn Quang.

Khi bác sĩ vừa đọc đến ca sinh thứ 6, cũng là ca sinh cuối cùng, hai vợ chồng cùng choáng váng bởi họ cùng có linh cảm, trường hợp này là con của mình, bởi đó là đứa con trai duy nhất ngoài Mạnh.

Tố Quyên vội vàng nói:

– Bác sĩ cho em xem hồ sơ chi tiết của ca sinh con trai thứ 6.

Cầm trên tay tập hồ sơ, ông Đạt chụp ảnh lại từng trang, trong đó ghi rất rõ hồ sơ ca sinh gồm các thông tin quan trọng: “Sản phụ Ngô Thị Hoa, con trai Đỗ Văn Quang, địa chỉ của gia đình ở thôn Trù, xã Nghi Hương, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An”.

Ông Đạt nói:

– Vợ chồng chúng tôi nghi ngờ nhầm lẫn ở trường hợp này. Vì ngày hôm đó chỉ có vợ tôi và sản phụ này là sinh con trai.

Bác sĩ lúc này mới thực sự lo lắng, không biết vợ chồng này sẽ làm gì bệnh viện, nhìn dáng vẻ sang trọng và đường hoàng của hai vợ chồng, đủ để bà phán đoán họ là những người có thế lực:

– Nếu thực sự có việc nhầm lẫn, thay mặt bệnh viện tôi gửi lời xin lỗi tới gia đình. Chúng tôi sẽ hết sức rút kinh nghiệm về việc này. Không biết anh chị định xử lý việc này như thế nào?

Ông bà Đạt đứng dậy, việc quan trọng với họ lúc này không phải là quy kết trách nhiệm cho ai, mà chính là việc phải tìm ra được đứa con thực sự của họ. Ông Đạt nói:

– Tạm thời chúng ta khoan nói việc này. Trước tiên chúng tôi cần phải tìm lại được đứa con thực sự đã. Dù sao thì cũng cảm ơn bác sĩ đã cung cấp thông tin cho chúng tôi. Giờ vợ chồng chúng tôi về, có gì cần tôi sẽ liên lạc với bác sĩ.

– “Vâng, có gì anh chị xin cứ trực tiếp điện thoại cho tôi theo số này”, vừa nói, bác sĩ vừa đưa cho ông Đạt một cái cardvisit.